Đằng sau mỗi cánh rừng được giữ nguyên vẹn là những đánh đổi thầm lặng của lực lượng kiểm lâm - những người dành phần lớn cuộc đời sống giữa đại ngàn, xa gia đình quanh năm.
Ông Nguyễn Văn Cường, kiểm lâm Vườn quốc gia Bến En (Thanh Hóa), đã gắn bó với nghề gần 24 năm, trong đó khoảng 20 năm cắm chốt tại các trạm nằm sâu trong vùng lõi. Mỗi tháng, anh em ở đây chỉ về nhà được vài ngày; vào mùa cao điểm nắng nóng hay mưa bão, có khi cả tháng không thể gặp vợ con. Với ông Cường, điều day dứt nhất sau nhiều năm làm nghề không phải là những cung đường tuần tra dài dằng dặc, mà là những lần lỡ hẹn với con, hay những cái Tết phải trực chốt giữa rừng trong khi gia đình khác đang sum vầy.
Không chỉ xa nhà, kiểm lâm còn phải đối mặt với những chuyến công tác dài ngày ở nơi không sóng điện thoại. Anh Nguyễn Mậu Toàn, kiểm lâm Vườn quốc gia Xuân Liên, kể rằng nỗi lo lớn nhất không phải là gian khổ trong rừng, mà là cảm giác hồi hộp mỗi khi ra khỏi rừng và thấy có cuộc gọi nhỡ từ nhà.
Sự khắc nghiệt của nghề đôi khi còn phải trả bằng cả tính mạng. Hơn 30 năm trước, vào một đêm giáp Tết năm 1995, ba kiểm lâm của Trạm Xuân Bình (Vườn quốc gia Bến En) là các ông Nguyễn Anh Phương, Lê Văn Việt và Đỗ Văn Vận bắt giữ một nhóm nghi vận chuyển gỗ trái phép tại chốt Bãi Sim. Rạng sáng hôm sau, một trong hai người bị bắt đã cởi được trói, cướp súng và tấn công cả ba khi đang ngủ. Ông Phương bị chém trọng thương ở tay và chân nhưng may mắn sống sót; hai đồng đội của ông không qua khỏi, trong đó ông Lê Văn Việt - khi ấy mới 31 tuổi, có vợ vừa sinh con được 4 tháng - đã mất ngay khi được đồng đội khiêng trên cáng đưa về đến trạm kiểm lâm để cấp cứu. Cả hai sau đó được công nhận là liệt sĩ.
Những câu chuyện như vậy cho thấy phía sau màu xanh của rừng là sự hy sinh bền bỉ, thậm chí đánh đổi bằng máu, của những người gác rừng. Đó cũng là lời nhắc để cộng đồng trân trọng hơn công sức âm thầm của lực lượng bảo vệ rừng trên khắp cả nước.
Nguồn tham khảo: Báo Tuổi Trẻ.
Xem thêm tại www.phuquyviet.com
Nhận xét
Đăng nhận xét