Có một thời, cứ sau 5-6 năm, những cánh rừng keo ở Bảo Ái lại đồng loạt đến kỳ khai thác. Với kích thước vừa đủ làm nguyên liệu, gỗ được thương lái vào tận đồi thu mua. Người dân cầm trong tay vài chục triệu đồng rồi lại phát dọn, trồng lứa mới. Vòng quay ấy lặp đi lặp lại suốt nhiều năm khiến rừng tuy vẫn xanh nhưng cuộc sống của không ít hộ trồng rừng vẫn chưa khá lên bao nhiêu.
Hiện nay, trên những triền đồi ấy, ngày càng nhiều diện tích rừng được người dân giữ lại thêm vài năm để phát triển theo hướng rừng gỗ lớn. Phía sau quyết định này là hành trình thay đổi tư duy của người trồng rừng. Nhờ hiểu rõ kỹ thuật, thị trường và giá trị kinh tế của rừng gỗ lớn, người dân đã không còn vội vàng khai thác sớm như trước.
Ở Bảo Ái, nhắc đến người tiên phong phát triển rừng gỗ lớn, cán bộ kiểm lâm nghĩ ngay đến một hộ dân ở thôn Ngòi Bang. Để giữ được những cánh rừng, ông đi làm đủ nghề để trang trải cuộc sống, từ bốc vác, làm cửu vạn đến khai thác đá đỏ ở vùng hồ Thác Bà. Ở nhà, vợ ông nuôi thêm lợn, gà để lấy ngắn nuôi dài. Khi rừng bắt đầu khép tán, ông chỉ tỉa những cây nhỏ, cây sinh trưởng kém để có thêm thu nhập, còn những cây khỏe mạnh tiếp tục được giữ lại.
"Muốn có tiền ngay thì bán rừng non. Nhưng muốn rừng trả công xứng đáng thì phải biết đợi", ông từng chia sẻ.
Hơn mười năm sau, những cây keo ngày nào giờ đã cao vút, thân thẳng, đường kính lớn hơn nhiều so với chu kỳ khai thác thông thường. Chỉ tính riêng lứa rừng gỗ lớn đầu tiên, gia đình ông thu khoảng 300-400 triệu đồng/ha, cao gấp nhiều lần so với những chu kỳ khai thác trước đây.
Từ mô hình thành công này, ngày càng nhiều hộ trồng rừng ở Bảo Ái mạnh dạn kéo dài chu kỳ kinh doanh, chuyển từ khai thác sớm sang "nuôi" rừng gỗ lớn. Theo cán bộ kiểm lâm địa phương, có những điều giải thích nhiều lần bà con vẫn chưa hình dung được, nhưng chỉ cần đưa đến tận nơi, nhìn thấy những cây keo đường kính lớn bán được giá cao hơn nhiều so với gỗ nguyên liệu thì cách nghĩ thay đổi rất nhanh, bởi đó là mô hình thực tế ngay tại địa phương.
Một hộ dân khác ở thôn Ngòi Bang hiện có khoảng 20ha rừng keo và bồ đề chia sẻ, trước đây cứ đến kỳ là gia đình bán vì sợ gió bão, sâu bệnh làm giảm giá trị rừng. Nay được hướng dẫn kỹ thuật chăm sóc, hiểu hơn về nhu cầu thị trường nên nhiều diện tích được giữ lại để phát triển theo hướng rừng gỗ lớn. "Bán sớm thì có tiền ngay nhưng giá trị không cao. Để thêm vài năm, cây lớn, gỗ đẹp, bán được giá hơn nhiều. Bây giờ chúng tôi không còn nóng ruột như trước nữa", người này cho biết.
Sự thay đổi cách nghĩ ấy đã lan rộng trong cộng đồng. Từ chỗ chỉ quan tâm đến sản lượng gỗ sau mỗi chu kỳ khai thác, nhiều hộ đã bắt đầu chú trọng chất lượng rừng, xem đây là hướng đi bền vững để vừa giữ rừng vừa nâng cao thu nhập lâu dài.
Nguồn tham khảo: Báo Lào Cai.
Xem thêm tại www.phuquyviet.com
Nhận xét
Đăng nhận xét