Nhưng cũng chính lúc tưởng như khó cứu vãn, cánh cửa làm lại cuộc đời mở ra, khoảnh khắc đã giúp Kính “quay đầu là bờ”. Đó là hôm, một nhóm cán bộ Vườn Quốc gia Pù Mát tiếp cận Kính, không phải để bắt, mà để thuyết phục:“Ông giỏi đi rừng thế, sao không giúp cứu rừng?!” Kính bất ngờ. Nhưng rồi anh đồng ý đi thử.
Từ bỏ lâm tặc, anh Kính trở thành thành viên của "Đội bảo vệ rừng cộng đồng"
Những chuyến đi cùng kiểm lâm đã làm anh “vỡ” ra nhiều điều: “Mình thấy những con thú dính bẫy bằng phanh xe đạp treo chết cả hàng dài… Buồn không tả được! Và tôi hiểu cái mình làm trước đó là quá nhẫn tâm”. Đó là khoảnh khắc anh bỏ súng. Từ kẻ từng rình giết thú, anh chuyển sang… tháo bẫy, cứu thú, vận động bà con giao nộp súng săn.
Từ người chạy trốn kiểm lâm, anh trở thành người dẫn đường, chỉ cách phá bẫy, tìm lán trại của lâm tặc cho các cán bộ Vườn quốc gia Pù Mát. Một lần dẫn đoàn cán bộ đi, anh nói: “Nếu có tổ chức nào chuyên đi tuần rừng và cứu thú bị săn bắn thì hay quá, cho tôi theo để khắc phục lỗi lầm”.
Và thế là anh chính thức làm việc cho Save Vietnam’s Wildlife ở Pù Mát.
Lương Văn Kính gỡ bẫy thú
Giọng Kính trầm lại khi kể và hành trình “chuộc lỗi với rừng” của mình:
“Giờ mình đi tháo bẫy cứu nó. Nó chết thì mình chôn. Cũng là cách thương xót con vật vô tội và chuộc lỗi của mình”. Anh hiểu thợ săn trốn ở đâu, nhìn dấu chân ra sao, chỉ cần ngửi khói lửa là biết có người trong rừng. Kính truyền những “bí kíp rừng” ấy cho lực lượng trẻ, giúp họ phá được hàng trăm bẫy, phát hiện nhiều lán trại trái phép.
Những buổi họp dân, Kính kể chuyện đời mình, chuyện quay đầu. Anh nói:
“Thời buổi này đi săn là vi phạm luật, mà cũng chẳng thoát được công nghệ tuần rừng đâu. Thôi bà con về làm nghề khác cho yên ổn”. Kính đợi những lúc họ uống rượu, ngồi vào, nói từng người một, cho họ hiểu cuộc sống đã khác. Những lời khuyên răn từ chính một tay thợ săn cự phách một thời đã khiến bà con nghe dễ lọt hơn.
“Lâm tặc” một thời nay đã quay đầu cùng đồng dội bảo vệ rừng.
Ở Pù Mát, Kính không đơn độc. Những người như “gã tìm trầm” Nguyễn Văn Huy ở trạm Khe Thơi, hay Mông Văn Khánh ở Khe Choăng… là những người từng mấy chục năm “ăn rừng” cũng đã hoàn lương. Họ hiểu rừng, hiểu thợ săn, hiểu những góc tối nhất của đại ngàn. Và giờ, họ dùng chính những hiểu biết ấy để gỡ từng chiếc bẫy, như thể gỡ dần tội lỗi của chính mình. Rồi họ, vận động dân bàn giao súng, từ bỏ nghề săn bắn. Họ trở thành một phần không thể thiếu của lực lượng “giữ xanh đại ngàn”.



Nhận xét
Đăng nhận xét